Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

CEOVN - Lê Văn Khải - Caltex VN


Ông bắt đầu làm cho Caltex với chân bán hàng, để rồi 10 năm sau trở thành CEO Công ty dầu nhờn Caltex tại Việt Nam - ông Lê Văn Khải. Ông không gọi đó là thành công, mà đó là những gì ông có được nhờ biết nhìn thẳng vào thực tế để sống, để làm việc. Khi ở bộ phận thanh quyết toán của một công ty xây dựng nhà nước, ông từng “bôn ba” qua Iraq để làm công nhân vào những năm 1989-1991. Ông cũng trải qua nhiều nghề trong giai đoạn đất nước mở cửa…

* Hai năm làm việc ở Iraq giúp ông rút ra điều gì?

- Lúc đó, đi ngoại quốc được coi như là một ân huệ. Tuy nhiên, qua đó, phần lớn kỹ sư làm công việc của công nhân, bác sĩ làm y tá. Trước thực tế đó, có khá nhiều người đã bị “sốc” và ngồi than thời trách phận. May mắn là tôi đã lạc quan và chịu đựng vất vả khá tốt. Hơn nữa, tôi cho rằng nên nhìn thẳng vấn đề để giải quyết hơn là ngồi than thở. Ở lại có cái giá của sự ở lại, nếu anh chịu không được có thể đi về. Mọi việc có 50% là quyết định của mình.

* Trong 10 năm qua, kể từ khi vào Caltex, điều gì giúp ông đứng được đến vị trí hiện giờ?

- Khi về Caltex, lúc đó mới chỉ là một văn phòng đại diện có vài người. Chiếc cửa hỏng - có tôi, cửa kính vỡ - tôi thay, xây văn phòng - tôi đứng trông coi từng li từng tí. Tôi đã tham gia vào những “dự án” như vậy đấy.

Nói đến điểm tốt thì tôi cũng có đấy. Sở trường của tôi là không giấu dốt. Có thể nói tôi là người có khả năng không giấu dốt tốt hơn người bình thường một chút. Với tư tưởng không giấu dốt, mình sẽ cởi mở trong suy nghĩ, điều chỉnh được điểm yếu khi có người góp ý kiến. Chính vì vậy, ngay cả trong những cuộc họp của các giám đốc khu vực, tôi vẫn rất thoải mái để học hỏi và “bắt chước”. Nói thật, chỉ mỗi bắt chước thôi là cũng đủ giỏi rồi.

* Từ xây dựng chuyển qua một lĩnh vực hoàn toàn mới, theo ông, vì sao Caltex chấp nhận ông?

- Lúc đó các công ty Mỹ hy vọng ở mình điều gì? Theo tôi, chỉ có logic suy nghĩ mới thuyết phục được các công ty Mỹ. Bằng cấp là để đảm bảo anh không phải là “trẻ con”. Họ sẽ đào tạo anh từ đầu. Hơn nữa, tôi may mắn làm việc ở một tập đoàn lớn, tiếp xúc với nhiều cơ hội để tập luyện và phát triển suy nghĩ của mình. Nghĩ lại, nếu bây giờ vác đơn đi xin việc với trình độ thời ấy chắc tôi cũng “rớt” dài. Chẳng qua ngày đó các công ty cần có người như vậy.

* Là tổng giám đốc một công ty nước ngoài, dưới ông chắc có nhiều chuyên gia nước ngoài. Ông có chịu sức ép công việc?

- Toàn bộ nhân viên của Caltex Việt Nam hiện nay là người Việt Nam, không có người nước ngoài. Giám đốc nhà máy Caltex là một người Việt Nam “cực kỳ” khá. Người Mỹ rất “vô tình”, họ không chú trọng anh là người nước nào. Chi phí được đặt lên hàng đầu. Nếu mình làm được việc mà chi phí giảm thì đương nhiên sẽ được trọng dụng. Trong số các giám đốc khu vực, chỉ có hai người là người bản xứ, còn lại đứng đầu là người nước ngoài.

* Việt Nam đang thử nghiệm mô hình giám đốc làm thuê. Theo ông, các tập đoàn nước ngoài có cơ chế gì để vừa kiểm soát, vừa có thể trao quyền để các giám đốc phát huy hết hiệu quả?

- Tôi đang đảm nhiệm 3 chức vụ. Chức Chủ tịch Caltex Việt Nam chuyên phát ngôn và đại diện cho hoạt động của Caltex tại Việt Nam. Chức thứ hai là Tổng giám đốc của Công ty TNHH Caltex dầu nhờn Việt Nam. Chức vụ chính yếu của tôi là Tổng giám đốc bán hàng và tiếp thị của dầu nhờn tại Việt Nam và Campuchia, đây thực chất mới là nhiệm vụ với những khó khăn hàng ngày mà tôi phải đương đầu.

Tôi được trao quyền để hoàn toàn chịu trách nhiệm về các hoạt động đó. Tuy nhiên, ở các công ty Mỹ, việc trao quyền cho một người không bao giờ ở mức độ tối thượng để lũng đoạn một công ty. Nhiệm vụ được chia rạch ròi để kiểm tra chéo lẫn nhau. Hơn nữa, còn có hệ thống kiểm toán. Kiểm toán “nó” ghê lắm, mình trả tiền mà “nó” chẳng coi mình ra gì, việc “nó” cứ thế mà làm thành hệ thống, có muốn “bắt tay” cũng không được.

* Hiện nay, các bạn trẻ ra trường có khuynh hướng thành lập công ty riêng. Ông nghĩ gì về điều này?

- Khi nước Nhật trả lời câu hỏi nền kinh tế dựa vào đâu, tôi cứ chăm chăm cho là các tập đoàn lớn của Nhật. Nhưng không phải, các chuyên gia cho rằng nền kinh tế Nhật 95% là dựa vào các công ty vừa và nhỏ. Xu hướng mở các công ty kinh doanh của các bạn trẻ là tốt, không có gì sai, phù hợp với khu vực Đông Nam Á chúng ta. Điều này giúp cho nền kinh tế của bất kỳ nước nào cũng trở nên linh hoạt hơn.

* Gia đình có là động lực để ông làm việc?

- Nói tới gia đình là nói tới nghỉ ngơi, là chỗ dựa, là giảm stress. Tôi “thích” vợ và con tôi lắm. Đối với tôi, gia đình là “khu vực” giảm stress rất tuyệt. Nhiều người hạn chế tiếp xúc với khu vực bị stress, đôi khi lại stress hơn, vì có thể dẫn đến tình hình kinh doanh tệ chẳng hạn. Có người thích “bồ nhí”, nếu xác định đó là điểm làm mình giảm stress thì cứ thế mà tiến tới thu xếp để… không bị stress. Tôi nghĩ, cái gì làm cho mình thích thì mình cố gắng bảo vệ nó. Mấu chốt là mình nhìn thẳng vấn đề để giải quyết.

(Theo SGTT)

CEOVN Nguyễn Hồ Nam - SBS


Quyết định từ bỏ vị trí quản lý ở một công ty đa quốc gia với mức lương hấp dẫn và chấp nhận bắt đầu lại từ đầu với Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín, Nguyễn Hồ Nam đã được đền bù xứng đáng cho sự mạo hiểm của mình.

Bí quyết thành công là niềm đam mê.
  • "Nếu nói đến thành công thì có lẽ là còn quá sớm vì tôi chỉ mới 32 tuổi nhưng tôi vẫn cố gắng nuôi dưỡng hoài bão và niềm đam mê để đi hết chặng đường dài còn lại."

Tốt nghiệp Đại học kinh tế TP.HCM và Đại học Monash, Úc về Thạc sỹ Tài chính - Ngân hàng bằng học bổng hỗ trợ phát triển của chính phủ Úc (AusAID), Nguyễn Hồ Nam trở về quê hương năm 2005. Anh bắt đầu làm việc cho Ngân hàng Sài Gòn - Thương Tín (Sacombank) vào tháng 2/2006 và chỉ sau hơn ba năm làm việc, anh đã trở thành Tổng Giám đốc Công ty chứng khoán ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (SBS). Tính đến thời điểm hiện tại, SBS đã vượt qua ‘đại gia’ là Công ty Cổ phần chứng khoán Sài Gòn để chính thức trở thành công ty chứng khoán hàng đầu Việt Nam với 8 chi nhánh, 100 đại lý giao dịch trên toàn quốc và tổng số 260 nhân viên.

Trước khi đi học ở Úc, anh từng có bẩy năm kinh nghiệm làm việc cho tập đoàn đa quốc gia Unilever và đã giữ vị trí quản lý cao cấp. Tại thời điểm đó, con đường sự nghiệp đã mở rộng với Nguyễn Hồ Nam vì anh nằm trong diện ‘cán bộ qui hoạch’. Khi đi du học, anh vẫn tiếp tục làm việc cho Unilever chi nhánh Úc trong ba năm với vị trị điều phối viên dự án tài chính. Trong con mắt nhiều người, đây là một công việc chuyên môn lý tưởng vì phần lớn các du học sinh Việt Nam thường kiếm tiền bằng các công việc làm thêm chân tay.

Khi mới trở về nước, Nguyễn Hồ Nam đồng ý làm việc cho Sacombank với mức lương khởi điểm chỉ bằng ¼ so với trước đây và chấp nhận đền bù cho Unilever những chi phí đào tạo mà công ty này đã bỏ ra để gửi anh đi học tập ở nước ngoài . “Ban đầu, tôi tham gia vào dự án thành lập công ty chứng khoán vì Sacombank chưa có ngân hàng đầu tư và theo đánh giá chung thì đây là tổ chức tài chính rất tiềm năng ở Việt Nam. Tôi không quan tâm nhiều và cũng không hề thương lượng về mức lương mà chỉ quan tâm đến mức độ hỗ trợ của hội đồng quản trị tới dự án của mình cũng như thảo luận về những đóng góp của mình cho công ty. Chỉ sau một năm làm việc, ban giám đốc nhìn rõ những đóng góp của tôi và thưởng công xứng đáng với giá trị mà 10 năm làm việc của tôi ở Unilever trước đây cũng không thể có được.”

Với kinh nghiệm của bản thân, Nguyễn Hồ Nam cho biết, phần lớn du học sinh có lợi thế hơn các sinh viên trong nước về tiếng Anh, kiến thức chuyên môn tương đối hiện đại, tự tin khi tiếp cận và giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, bất lợi lớn nhất của du học sinh là họ thường muốn ‘nhận’ nhiều trước khi ‘cho’. “Các bạn thường có quan điểm là tôi đi học nước ngoài về nên tôi phải có vị trí và mức lương cao. Đây là một bất lợi rất lớn để các nhà tuyển dụng trong nước chấp nhận họ cũng như đồng nghiệp trong công ty hợp tác với họ.”

Anh nhấn mạnh: “Cần xác định ‘bổng lộc’ là cái đến sau. Bạn đừng đòi hỏi trước mà hãy chứng tỏ năng lực bản thân, góp phần tạo ra giá trị doanh nghiệp và lợi ích tài chính sẽ đến với bạn. Đôi khi, những lợi ích đó còn lớn hơn rất nhiều những gì bạn mong muốn ban đầu vì xét về mặt quản lý, các nhà tuyển dụng đều muốn giữ người tài. Cũng như tôi không thể trả lương rất cao ngay cho nhân viên mới tuyển, kể cả du học sinh vì chưa biết rõ khả năng làm việc của họ ngoài cái ‘mác’ đi học nước ngoài về. Xét về dài hạn, có thể những người đi học nước ngoài sẽ phát triển nhanh hơn nhưng tại thời điểm ban đầu, khi mới vào làm việc thì chưa chắc họ đã hơn những người trong nước. Vì vậy, không có lý do gì để các nhà tuyển dụng đặc biệt chú ý tới họ trừ phi họ phải thể hiện được mình.”

Theo Nguyễn Hồ Nam, du học không phải là yếu tố quyết định thành công trong sự nghiệp. Anh cho biết: “Công ty tôi có 60 nhân viên đi học nước ngoài về, trong đó 40 người học ở Úc nhưng không phải ai cũng thành công.”

Chuyến du học giúp anh hệ thống hóa lại kiến thức và tạo cơ hội cho anh được làm việc với người bản xứ trong một môi trường hoàn toàn khác biệt để học hỏi thêm kiến thức mới. Trong thời gian ở Úc, Nguyễn Hồ Nam có dịp định hướng lại nghề nghiệp và anh nhận thấy mình vẫn đam mê nghề tài chính. Do đó, khi trở về nước, anh đã tham gia thành lập SBS vì được áp dụng kiến thức mới vào việc xây dựng doanh nghiệp ngay từ đầu, được học hỏi cũng như vượt qua khó khăn, thử thách với các đồng nghiệp và được nhìn thấy những thành công có phần đóng góp to lớn của mình. Ngoài ra, thời gian ở nước ngoài còn giúp anh hiểu hơn về văn hóa Úc, tiếp xúc với bạn bè đến từ các quốc gia khác cũng như trải nghiệm cuộc sống.

Khi trở về Việt Nam, anh thực sự không gặp phải nhiều khó khăn trong công việc và dễ dàng tái hóa nhập vào cuộc sống ở quê hương. “Việt Nam là một nền kinh tế đang phát triển nên có rất nhiều cơ hội nghề nghiệp cho du học sinh. Khi làm việc ở nước ngoài, bạn sẽ là một mắt xích trong guồng máy làm việc, còn ở Việt Nam thì bạn có cơ hội là người tạo ra guồng máy đó. Vì vậy, đó là một trong những lý do khiến tôi trở về quê hương”, anh cho biết.

Nguyễn Hồ Nam chia sẻ bí quyết thành công trong sự nghiệp của mình: “Để thành công có hai yếu tố quyết định là sự hoài bão và niềm đam mê. Khi bạn có định hướng rõ ràng cho tương lai thì bạn biết sẽ cần phải làm gì và cố gắng thế nào trong công việc. Lúc đó, công việc sẽ không còn là gánh nặng mà nó trở thành điều không thể tách rời trong cuộc sống. Nếu nói đến thành công thì có lẽ là còn quá sớm vì tôi chỉ mới 32 tuổi nhưng tôi vẫn cố gắng nuôi dưỡng hoài bão và niềm đam mê để đi hết chặng đường dài còn lại.”

Theo quan điểm của anh, trong mọi việc đều có may mắn nhưng đó không phải là yếu tố quyết định thành công. “Để thành công, cần may mắn để có sự bứt phá đột biến nhưng may mắn phải đến từ những nỗ lực của bản thân. Hơn nữa, nỗ lực chỉ có được nếu bạn có định hướng nghề nghiệp rõ ràng cũng như lòng đam mê và hoài bão.”

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

CEOVN Trần Hải Linh - Lenovo Việt Nam


CEO trẻ nhất Việt Nam “lộ diện”

Có lẽ không khó để khẳng định trong rất nhiều CEO - tổng giám đốc tại Việt Nam, Trần Hải Linh - Tổng giám đốc Lenovo Việt Nam là người trẻ nhất.

Sinh năm 1983, thậm chí còn chưa tròn 24 tuổi, Hải Linh đã là cái tên được Lenovo, tập đoàn máy tính lớn đặt nhiều kỳ vọng. “Ông chủ” mới của các dòng máy tính IBM hy vọng Linh sẽ đem hình ảnh của Lenovo đến được nhiều hơn với người tiêu dùng Việt Nam.

Đối với Hải Linh, tuổi tác không quan trọng, quan trọng nhất là sự tự tin. Trả lời câu hỏi: Linh có nghĩ mình quá trẻ để đảm nhận trọng trách này không?, chàng Tổng giám đốc 8X chỉ mỉm cười

-Các bạn cũng như nhiều người, hỏi mình có quá trẻ hay không? Thực ra, Hải Linh luôn luôn quan niệm vấn đề là mình có đủ năng lực, mình có đủ sự tự tin để đáp ứng công việc đó hay không.

-Miễn rằng là mình có tinh thần làm việc đúng, mình tự nhận thấy có thể đạt được những cái gì mà công ty đòi hỏi vị trí như thế này thì mình tin chắc là mình làm được. Điều đó không chỉ ứng dụng đối với mình, mình tin chắc thế hệ của mình, những người 8x đều tin rằng có thể làm là có thể làm được”.

Theo thông tin từ Lenovo, trong quý I/2006, tức là một khoảng thời gian ngắn sau khi Linh được bổ nhiệm đứng đầu Lenovo Việt Nam, quy mô của Lenovo Việt Nam cũng tăng lên gấp đôi, dần trở thành một “mắt xích” quan trọng của Lenovo toàn cầu.

Nghe câu chuyện của Linh, bạn có băn khoăn tại sao Linh có thể ngồi lên được “chiếc ghế nóng” của Lenovo Việt Nam khi mới ở tuổi 23? Một sự may mắn chăng? Thực tế đã chứng minh rằng, để có được thành công, người ta không chỉ trông mong hoàn toàn vào vận may, Trần Hải Linh cũng thế.

Không ngừng “cày” trên sách vở, không bỏ qua cơ hội “cày” ở bất cứ “mảnh đất” nào ngoài cuộc sống, Linh mới có thể “hái quả”. Tổng giám đốc Lenovo Việt Nam chia sẻ

-“Sếp của mình ở châu Á luôn nói rằng: “Tôi chẳng thà các cậu làm việc khôn ngoan còn hơn các cậu làm việc chăm chỉ”.

-Mình luôn tâm niệm là làm việc vừa khôn ngoan vừa chăm chỉ. Và nếu mình luôn có thái độ như vậy thì mình tin chắc rằng thành công sớm hay muộn cũng sẽ đến”.

Nhớ lại thuở “chọn đường”

Rời trường PTTH Hà Nội – Amsterdam, Linh thi đỗ vào Đại học Ngoại thương, học ở đây chưa đầy một năm, Linh tìm được học bổng du học. Và thế là những ngày “tầm sư” trên đất khách bắt đầu.

Ở Singapore, bất chấp xu thế chọn ngành thời thượng IT, Hải Linh đã quyết định chọn học khoa quản trị kinh doanh của đại học Nanyang cho dù Nanyang là trường đào tạo hàng đầu về công nghệ ở khu vực.

Tại Nanyang, trong khi chúng bạn chỉ biết say mê trong sách vở, Linh tiếp tục “ngược đời”. Bên cạnh học tập, anh tham gia thật nhiều vào các hoạt động ngoại khoá, làm sợi dây liên kết giữa sinh viên Việt Nam với sinh viên quốc tế.

Đặc biệt, cứ có cuộc thi nào về ý tưởng kinh doanh, về khả năng “làm ăn” kinh tế là Linh “nhào” vào ngay. Kể về “sự khác lạ” của con trai mình, mẹ của Hải Linh, bà Ngô Thị Tuyết Lan cho biết: “Tôi còn nhớ có lần Linh gọi điện bên Sing về, Linh cho biết, các bạn tức là học sinh của Việt Nam bên ấy thường chú trọng vào việc học nhiều, không mấy tham gia vào các hoạt động tập thể. Thành ra vị thế của học sinh Việt Nam hơi thấp.

Linh đã nghĩ cậu cần phải làm một cái gì đấy để thay đổi tình hình. Lúc ấy mình lại nghĩ cần phải học tập nhiều chứ tại sao lại mất nhiều thời gian vào việc như thế thì Linh bảo là cái này là cái cần thiết phải làm. Và thế là Linh làm thật”.

Từng được Bộ trưởng Bộ Kinh tế New Zealand tặng bằng khen, giành nhiều giải thưởng ở Singapore và đặc biệt, giờ đây, khi mọi chuyện đã có kết quả, Hải Linh cho thấy mình không hề sai lầm khi “đi ngược” với nhiều người.

“Ngày đó, có rất nhiều người khuyên Hải Linh nên thi IT vì IT là một ngành thời thượng lúc nào cũng có nhu cầu lớn, vì rất dễ xin việc. Hết năm thứ nhất Hải Linh bảo là rất thích môn Marketing, môn Marketing rất hay, khi Hải Linh nói rất thích Marketting thì vợ chồng mình rất tôn trọng vì người trong cuộc sẽ có những nhận xét đầy đủ hơn và chính xác hơn. Đến bây giờ, tốt nghiệp đi làm rồi, Hải Linh vẫn đó là một trong những quyết định sáng suốt nhất của nó”, bà Lan tiếp lời.

“Con vẫn là Hải Linh của mẹ!” Thành đạt sớm, Hải Linh vẫn “giữ” được mình. Sau giờ làm việc ở văn phòng, Linh lại trở về với mái nhà của cha mẹ.

Dân phố đã quá quen với việc “cậu Linh giám đốc” tưới cây giúp bố và phụ mẹ những việc trong nhà. Rảnh rỗi, Linh vẫn đọc truyện, vẫn xem phim, chơi game, vui vẻ và hồn nhiên như mọi chàng thanh niên mới lớn.

Về con đường phía trước, Hải Linh và cả mẹ của chàng Tổng giám đốc cùng quan điểm: tất cả mới bắt đầu, còn phải nỗ lực, phải cố gắng. Linh kết luận:

- “Cái đích không phải niềm vui, cái niềm vui là cả trong con đường đi. Mình tin rằng ở Lenovo cũng như trong cuộc sống Việt Nam ngày hôm nay, trong cuộc sống mỗi ngày, mình đều học được nhiều điều mới, có những thử thách mới để mình vượt qua, bản thân việc đó nó đem lại niềm vui cho cuộc sống của mình. Mình không coi ở một vị trí nào đó, ở một nơi nào đó là mục đích cuối cùng”

CEOVN Cao Tiến Vị - Giấy Sài Gòn

Có một người đàn ông vốn không có ý định đầu tư vào ngành giấy nhưng lại khiến mọi người sửng sốt khi chính anh là tác giả của thương hiệu giấy hàng đầu VN – Sài Gòn paper. 42 tuổi, Cao Tiến Vị đang nung nấu khát vọng đưa thương hiệu Giấy Sài Gòn vươn ra biển lớn. Với anh, kinh doanh là một hành trình vượt dốc liên tục. Để chiến thắng, điều quan trọng nhất là vượt lên giới hạn của chính mình và luôn nhìn về phía trước để chinh phục những thử thách mới.

Dáng người tầm thước, chất giọng trầm ấm, anh lôi cuốn người đối diện bởi cách nói chuyện điềm đạm và những triết lý sâu sắc mà anh đúc kết từ hơn 20 năm bôn ba trên thương trường. 10 năm trước, khi bắt đầu khởi nghiệp: ban đầu Giấy Sài Gòn chỉ là một cơ sở sản xuất giấy với 1 máy xeo giấy và 20 công nhân. Thị trường giấy lúc ấy thực sự là một vùng trời mênh mông nhưng lập nghiệp bao giờ cũng nhiều khó khăn. Cũng may, trời không phụ sự cần cù, chịu thương chịu khó, chịu học và “chịu” đầu tư nên qua mỗi năm tốc độ phát triển của Giấy Sài Gòn tăng nhanh chóng, từ 100%/năm lên đến 200% rồi 300%/năm. Cho đến nay, Giấy Sài Gòn đã trở thành Cty có tốc độ phát triển nhanh nhất VN với tổng vốn đầu tư lến đến 500 tỷ đồng. Đồng thời cũng là Cty đầu tiên xuất khẩu khối lượng lớn giấy công nghiệp ra thị trường nước ngoài. Hiện tại, sản phẩm giấy Sài Gòn rất đa dạng, gồm có 2 nhóm sản phẩm chính là giấy công nghiệp (giấy Duplex, giấy Test liner, giấy Medium) và giấy tiêu dùng (giấy cuộn vệ sinh, khăn hộp, khăn tay, khăn ăn, khăn giấy các loại, và ly giấy).

- Nhìn vào sự thành công nổi trội của Giấy Sài Gòn, câu hỏi chung của nhiều người là anh đã làm điều đó như thế nào?

Một sản phẩm được người tiêu dùng chấp nhận trước hết phải là một sản phẩm chất lượng tốt. Giấy Sài Gòn cũng không ngoại lệ. Bên cạnh đó, chúng tôi đã thành công nhờ vào việc xây dựng được một hệ thống phân phối chuyên nghiệp, hiệu quả bậc nhất trong ngành giấy. Ngoài kênh phân phối chính thông qua hơn 100 nhà phân phối truyền thống, các siêu thị lớn, hệ thống nhà sách, cửa hàng tự chọn ở các tỉnh thành, chúng tôi cũng mở rộng thị trường hiệu quả bằng kênh tiêu thụ trực tiếp tới các khu chế xuất, khu công nghiệp, xí nghiệp, văn phòng, Cty, bệnh viện, các cơ sở chăm sóc y tế, trường học, khách sạn, nhà hàng, và các cơ sở cung ứng dịch vụ. Đối với ngành hàng giấy công nghiệp, cho đến nay, hầu như tất cả các công ty bao bì lớn của VN đều là khách hàng của Cty như: Việt Long, Alcamax, Tân Á, Vinh Xuân, Orna Paper, Việt Trung, Bao Bì Biên Hòa, Dầu Thực Vật, Vina Shin Lung, Jin Jih Chung, Đồng Lợi, Minh Phú, Dong Yang, Vạn Thành...

Tôi chẳng có bí quyết gì to tát. Trong cuộc sống và công việc tôi chỉ luôn cố gắng hành xử theo lời các cụ ta từ xưa đã dạy: “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Và có lẽ, tâm niệm sống bằng sự chân tình, hài hoà, làm sao để mọi người đều thắng đã giúp tôi có nhiều bạn bè, đối tác tin cậy và những đồng nghiệp gắn bó bền chặt với mình.

- Trong khi các DN đang lo lắng cho hiện tượng chảy máu chất xám của DN mình thì Cao Tiến Vị lại có thể thu hút rất nhiều GĐ điều hành của các tập đoàn nước ngoài, kể cả các chuyên gia kỹ thuật người nước ngoài về đầu quân cho DN mình. Anh có bí quyết gì mà “đắc nhân tâm” đến vậy?

Giấy Sài Gòn hiện có rất nhiều vị GĐ, trưởng, phó phòng đã từng giữ vị trí trọng trách tại nhiều tập đoàn lớn của các quốc gia. Việc họ “chịu” về làm việc với tôi chứng tỏ rằng mức thu nhập chưa phải là điều tạo nên sự hấp dẫn của một công việc mà điều quan trọng số một là môi trường làm việc tốt. Họ đã nhận ra mình được trân trọng, có đất dụng võ, có điều kiện học hỏi, phát huy khả năng và có cơ hội thăng tiến khi làm việc ở Giấy Sài Gòn. Tôi hiểu điều đó và đang ngày càng cố gắng xây dựng văn hoá DN ngày một hoàn thiện hơn. Điều đó thể hiện trước hết qua việc chăm lo chu đáo cho đời sống của CBCNV. Chẳng hạn, Cty đã đầu tư xây dựng khu chung cư dành cho người lao động tại khu công nghiệp Mỹ Xuân A Tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, ngay bên cạnh khu nhà máy để cho CBCNV ổn định chỗ ở, an tâm làm việc.

- Trong thời buổi hội nhập, anh cho rằng đâu là văn hoá chuẩn của một doanh nhân, DN?

Tôi cho rằng các khái niệm văn hoá doanh nhân, văn hoá DN có sự giao thoa và quan hệ phụ thuộc với văn hoá gia đình, văn hoá xã hội, văn hoá công sở... Không thể có văn hoá doanh nhân, văn hoá DN tốt khi văn hoá của gia đình, xã hội chưa tốt. Hiện nay, tôi thấy xã hội vẫn còn tồn tại hiện tượng người đi học thì đối phó với thi cử, người đi làm thì đối phó với công việc. Nếu không thay đổi được thói quen này thì văn hoá DN cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.

- Thành công, tên tuổi và vật chất mà anh đạt được cũng đã đủ để dừng lại trên con đường kinh doanh đầy trắc trở. Nhưng dường như càng ngày Cao Tiến Vị lại càng nghĩ lớn và muốn làm những việc lớn hơn?

Nếu tự mãn, tôi có thể dừng lại mà không cần lao tâm khổ tứ nữa. Nhưng với một doanh nhân khi đã đạt được một số thành công nhất định thì của cải vật chất chỉ là phương tiện, công cụ để phát triển kinh doanh tốt hơn. Trong điều kiện xã hội hiện nay, chuyện cơm áo gạo tiền không còn quá khó khăn với mọi người nữa. Điều quan trọng hơn cả là mình được theo đuổi con đường đã chọn và cống hiến cho xã hội bằng một niềm đam mê, bằng khát vọng khẳng định bản thân. Càng thành công thì áp lực, trách nhiệm càng nặng nề. Vì thế, lúc nào cũng phải phấn đấu vươn lên, vượt qua cái bóng của chính mình để tiếp tục chinh phục những mục tiêu khác. Với tôi, mỗi bước đột phá là một lần khởi nghiệp lại để vươn lên một tầm cao mới.

- Xã hội hiện nay có điều gì khiến anh trăn trở nhất?

Tôi đi nhiều và nhận thấy tính liên kết, sự cởi mở giữa nền kinh tế các vùng miền, các địa phương và giữa các DN của chúng ta còn rất yếu. Chẳng hạn, từ trong Nam ra Bắc làm ăn hay ngược lại đã cảm thấy rất khó khăn, trở ngại. Nhìn sang các nuớc khác, doanh nhân của họ có thể đi khắp xứ sở, bắt tay với cả trời Đông lẫn phương Tây, liên kết tạo nên những tập đoàn lớn mạnh... Sự giao thương rộng rãi ấy giúp xã hội phát triển nhanh chóng. Tuy nhiên, sự riêng lẻ, cục bộ trong làm ăn của các DN nước mình là hệ quả tất yếu từ nền kinh tế nông nghiệp và chiến tranh kéo dài, sau đó là thời kì bao cấp. Vì thế, thay vì trách móc, chúng ta cần hiểu và khắc phục điều này càng sớm càng có lợi cho kinh tế đất nước. Với tốc độ phát triển kinh tế nhanh và có nhiều biến động như hiện nay, tôi nghĩ rằng chưa thể tiên liệu được các DN VN nói chung và ngành giấy nói riêng sẽ phát triển như thế nào. Vì thế, việc bắt tay liên kết với các DN trong và ngoài nước là điều phải tính tới trong chiến lược phát triển của các DN VN hiện nay.

- Hơn 20 năm trải nghiệm thác ghềnh, anh cảm nhận thế nào giữa được và mất của đời doanh nhân?

Nói một cách nôm na thì trong 10 chuyện của doanh nhân thì chuyện vui chỉ có 2 còn chuyện bực mình tới 8. Để có 2 niềm vui thì phải trải qua 8 việc không thoải mái. Nhưng đứng trước trách nhiệm với đời sống của hơn 1.300 công nhân và hơn 100 nhà phân phối cùng gia đình họ, đứng trước trách nhiệm giữ gìn và phát huy thương hiệu của DN thì nhiều khi sự cân đo giữa được và mất lại trở nên vô nghĩa. Công việc mang lại cho tôi nhiều niềm vui nhưng thực lòng, đã có đôi lần tôi cảm thấy cô đơn. Cô đơn vì không thể chia sẻ cùng ai những trăn trở, suy nghĩ vì đó là trách nhiệm của riêng mình, người đứng đầu DN. Tôi tin rằng trong đời doanh nhân ai cũng từng có cảm giác đó. Cũng có lí do khi đa số doanh nhân đều là những người sống nội tâm.

- Những lúc căng thẳng, anh thường chiến thắng strees bằng cách nào?

Tôi thư giãn bằng những điều rất bình thường và giản dị. Có thể đó là một lần đưa đón con đi học, một điều bình thường với những ông bố khác nhưng lại vô cùng quý báu đối với người bận rộn như tôi. Hoặc là những lần chở cả gia đình đi nghỉ ở một vùng quê nào đó, được hít thở không khí trong lành, mắc võng nằm dưới một mái lá. Tất cả rất đơn sơ, mộc mạc nhưng tôi cảm thấy thoải mái và lấy lại sự cân bằng nhanh chóng. Niềm vui cuộc sống đôi khi lại bắt nguồn từ những điều đơn giản đó.

- Một điều ước cho riêng mình, thưa anh?

Tôi mong sự bình an.

- Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này!

Ceovn.com